Đã bao đời nay, sự bất công trong xã hội dường như là một điều hiển nhiên và không thể thay đổi. Qui luật tiến hóa mà con người chúng ta nhận biết được cũng đúng và áp dụng ngay cả cho chính con người của chúng ta.
nếu có ai đó hỏi rằng trên thế giới này, có bao nhiêu người nghèo thì ta chẳng phải bất ngờ hay khó khăn mà nói rằng có đến hơn 1/2 trong tổng dân số đó là nghèo và rất nghèo. Còn số người giàu ư, chỉ khoảng ít thôi. lại hỏi một câu nữa rằng, tỷ lệ tiêu thụ và số tài sản mà người giàu chiếm khoảng bao nhiêu. Ta có thể nói được rằng khoảng 80% trong số đó, trong khi chỉ khoảng một vài phần trăm là của người nghèo.
bất công!
quá bất công!
nhưng tại sao lại thế nhỉ?
đi sâu phân tích cội nguồn của vấn đề này ta nhận ra rằng chúng ta sống ích kỷ, sống hẹp hòi và sống vô nghĩa.
vì sao ư?
vì ta được dạy dỗ, được sống trong một tư tưởng sự tiến hóa đào thải những gì kém cỏi hơn và chọn lựa những gì tốt đẹp, thích nghi nhất.
Hóa ra, ta chỉ như là những con vật, những loài cầm thú tầm thường và ghớm ghiếc vậy thôi sao?
thật đau lòng và thất vọng, nếu chỉ sống và hưởng thụ, để rồi chết đi trong nháy mắt, thối rữa và vo ích trên đời.
vô ích, vô nghĩa
Nhưng thử hỏi trên đời này, từ những người coh là ngu si, đến những vĩ nhân, bác học đều mong muốn và nhận ra rằng, cuộc sống con người là văn minh và thực sự cao quí nhất, đáng trân trọng nhất. Ta có danh từ "con người" không đơn thuần chỉ để gọi cho có, mà là để cho ta phân biệt rõ ràng giữa ta và thú vật, giữa lương tâm, lý trí với quán tính và tập tính.
thế đấy. Khi mà con người suy nghĩ mình cao thượng, hướng tới cao thượng lại làm cái việc hạ thấp nhân cách mình, hạ thấp và phỉ báng ngay cái tôi của bản thân mình, để ngang hàng với thú vật mà mình đang mong muốn vượt qua.
có phải như vậy là nghiệt ngã và không công bằng với những người giàu chân chính và có lòng nhân hậu không? Có phần đúng thôi, nhưng nên nhớ rằng, các hội nhân đạo luôn rộng lòng đón nhận mọi sự đóng góp của xã hội, và những người giàu có đó chỉ cho đi những gì là nhỏ nhặt, vụn vặt và thừ thải mà thôi.
phụ vụ phải thực sự xuất phát từ trái tim ta, từ lòng thương người cao thượng của mỗi người.
nếu ta lấy một phé đo rằng, chỉ cần chúng ta bớt đi nhậu nhẹt, bớt mua sắm những thứ không cần thiết đi, bớt ăn chơi xa đọa đi, bớt tham nhũng đi, ta sẽ ngạc nhiên mà nhận ra rằng số tiền đó, số tài sản đó không chỉ chiếm tới 50% số tài sản thế giới, mà trật tự xã hội, cuộc sống con người thực sự nhân ái và tươi dẹp hơn.
hỡi loài người! Chúng ta sống để làm gì? chúng ta đang làm gì? chúng ta sẽ chết, và chúng ta sẽ về đâu? liệu chúng ta làm đúng không? chúng ta có xứng đáng với bản thân mình, với những ưu ái mà mình có được chăng? và chúng ta sẽ làm gì để cuộc sống này ý nghĩa và nhân ái hơn?
Câu trả lời thuộc về chúng ta.
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
xin mời đọc nhận nhận xét