Nếu ai đã từng nghe qua bài hát "hãy thắp sáng lên" do nhóm nhạc Lửa Hồng hát, hẳn sẽ thật bồn chồn và thấy có gì đó thật sự thôi thúc trong suy nghĩ và hành động. hay thật, lời bài hát cảm động và xúc tích, nó như những làn gió nhẹ lướt qua những mảnh đất đang chất chứa đầy rẫy thứ ngổn ngang, càng chất chứa những cây cao to, nó càng giữ lại nhiều những làn gió, càng lâu ohwn. Đời con người là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình ấy đều có một điểm chung là chúng ta đi tìm hạnh phúc, ít nhất là cũng tìm cho chính bản thân mình, giữa bao sóng gió, bao tối tăm của cuộc sống ấy, ngọn nến bé nhỏ mà mỗi chúng ta trên đời có được thắp lên để góp phần phá tan đi bóng tối ấy chưa?
Đã từng ngập chìm trong đêm tối, hẳn bạn sẽ nhận thấy sự lôi cuốn và sức hút phi thường từ những ánh nến nhỏ bé ấy. đáng quý thay, đáng trân trọng những ngọn nến đã, đang và sẽ thắp lên trong cuộc đời để những tối tăm của cuộc đời được đẩy lùi xa, thay vào đó là sự sáng, là sức sống và niềm hoan lạc.
cầu mong cho nhiều ngọn nến sẽ được thắp lên từ những ngọn nến hôm nay, và mai sau, ngọn nến Gieessu sẽ thắp sáng cả nhân loại do chính những ngọn nến nhỏ bé lấy thứ ánh sáng diệu huyền ấy từ ngọn nến thân thương và cao cả ấy.
Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009
ngày xưa ơi
ngoài trời, bỗng xuất hiện một con "côn cốn" nhỏ bay vào khu vực tôi làm việc. Gọi là con côn cốn vì khi bắt được nó, cái miêng của nó cứ nghiếm ngáu nhai một cách miệt mài như để cảnh bảo hãy thả nó ra không thì nó sẽ cắn cho chảy máu. Chứ còn thực ra tôi chỉ biết nó thuộc họ nhà cào cào. mà thôi cũng chẳng cẩn phải nói sâu xa chi cho dài dòng. Chỉ biết rằng, khi bắt được nó, bao ý về tuổi thơi chúng tôi lại tràn về với một nỗi nhớ và đượm buồn mơn man. Cái ngày còn nhỏ theo bố mẹ và các anh chị ra đồng cắt lúa. Thấy côn cốn bay xào xạc, con cánh đỏ, con cánh xanh, con cánh ngắn, con cánh dài. .. bay từ thử ruộng này ra thửa ruộng kia. chúng tôi nao nức, cúng toôi hớn hở đuổi bắt để bắt càng nhiều thì càng được ăn nhiều. Nó mà bắt được, chúng tôi lấy cọng hoa cỏ đuôi chồn, xuyên qua cái giáp cổ của nó, rồi xâu thành chuỗi, có khi bắt được cả chục xâu ấy chứ. Mang về nhà, chia cho các em, các cháu mỗi đứa vài con để ăn hoặc chơi. Vui lắm, ược cho vài con, mặt đứa nào đứa ấy vui lên trông thấy, hớn hở hẳn lên, rộn ràng hẳn lên. Đứa thì cho côn cốn chọi nhau bằng cách cho chúng sử dụng các chiếu răng sắc bén của mình cắn nhau đến gẫy răng, đến rách cả bung và đầu.
còn tôi, bắt được thì chỉ có mà ăn thôi. Loại côn cốn được vặt sạch cánh, ngắt chân , râu, càng, rồi rang với nước mắm, vì thời đó gia đình tôi nghèo lắm, làng tôi ngèo lắm, nhà ai cũng nghèo thì có tiền đâu mà mua mỡ về ăn cơ chứ, mà có tiền cũng khó mua nữa đó. Rồi nếu trong nhà có lạc thì bóc ra, lấy rang với lạc ăn rất ngon và bùi. kể ra cũng hay thật! Côn cốn phá lúa kinh khủng, nó cắn lua, ăn lúa non, nên càng nhiều côn cốn, mùa màng càng thất bát, ấy thế mà chúng tôi thi đua bắt càng nhieeuf côn cốn thì chúng tôi đỡ đói, lại giúp cho bố mẹ và quê hương bớt khổ ơở hơn ơởi bọn côn cốn quấy phá.
nghĩ về quãng thời gian khổ sở một thời đã qua, thấy sao bao kỷ niệm bình dị ấy nó ấm áp, nó thân thương đến thế. Quê hương vẫn là nơi đẹp đẽ nhất trên đời mà ta được sinh ra và khôn lớn. Nơi đó , ta có bố mẹ, có gia đình ta, có anh em, người thân, bạn bè ta và một thời tuổi thơ tươi đẹp và thật nên thơ nữa.
còn tôi, bắt được thì chỉ có mà ăn thôi. Loại côn cốn được vặt sạch cánh, ngắt chân , râu, càng, rồi rang với nước mắm, vì thời đó gia đình tôi nghèo lắm, làng tôi ngèo lắm, nhà ai cũng nghèo thì có tiền đâu mà mua mỡ về ăn cơ chứ, mà có tiền cũng khó mua nữa đó. Rồi nếu trong nhà có lạc thì bóc ra, lấy rang với lạc ăn rất ngon và bùi. kể ra cũng hay thật! Côn cốn phá lúa kinh khủng, nó cắn lua, ăn lúa non, nên càng nhiều côn cốn, mùa màng càng thất bát, ấy thế mà chúng tôi thi đua bắt càng nhieeuf côn cốn thì chúng tôi đỡ đói, lại giúp cho bố mẹ và quê hương bớt khổ ơở hơn ơởi bọn côn cốn quấy phá.
nghĩ về quãng thời gian khổ sở một thời đã qua, thấy sao bao kỷ niệm bình dị ấy nó ấm áp, nó thân thương đến thế. Quê hương vẫn là nơi đẹp đẽ nhất trên đời mà ta được sinh ra và khôn lớn. Nơi đó , ta có bố mẹ, có gia đình ta, có anh em, người thân, bạn bè ta và một thời tuổi thơ tươi đẹp và thật nên thơ nữa.
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009
có phải con người như vậy chăng?
Đã bao đời nay, sự bất công trong xã hội dường như là một điều hiển nhiên và không thể thay đổi. Qui luật tiến hóa mà con người chúng ta nhận biết được cũng đúng và áp dụng ngay cả cho chính con người của chúng ta.
nếu có ai đó hỏi rằng trên thế giới này, có bao nhiêu người nghèo thì ta chẳng phải bất ngờ hay khó khăn mà nói rằng có đến hơn 1/2 trong tổng dân số đó là nghèo và rất nghèo. Còn số người giàu ư, chỉ khoảng ít thôi. lại hỏi một câu nữa rằng, tỷ lệ tiêu thụ và số tài sản mà người giàu chiếm khoảng bao nhiêu. Ta có thể nói được rằng khoảng 80% trong số đó, trong khi chỉ khoảng một vài phần trăm là của người nghèo.
bất công!
quá bất công!
nhưng tại sao lại thế nhỉ?
đi sâu phân tích cội nguồn của vấn đề này ta nhận ra rằng chúng ta sống ích kỷ, sống hẹp hòi và sống vô nghĩa.
vì sao ư?
vì ta được dạy dỗ, được sống trong một tư tưởng sự tiến hóa đào thải những gì kém cỏi hơn và chọn lựa những gì tốt đẹp, thích nghi nhất.
Hóa ra, ta chỉ như là những con vật, những loài cầm thú tầm thường và ghớm ghiếc vậy thôi sao?
thật đau lòng và thất vọng, nếu chỉ sống và hưởng thụ, để rồi chết đi trong nháy mắt, thối rữa và vo ích trên đời.
vô ích, vô nghĩa
Nhưng thử hỏi trên đời này, từ những người coh là ngu si, đến những vĩ nhân, bác học đều mong muốn và nhận ra rằng, cuộc sống con người là văn minh và thực sự cao quí nhất, đáng trân trọng nhất. Ta có danh từ "con người" không đơn thuần chỉ để gọi cho có, mà là để cho ta phân biệt rõ ràng giữa ta và thú vật, giữa lương tâm, lý trí với quán tính và tập tính.
thế đấy. Khi mà con người suy nghĩ mình cao thượng, hướng tới cao thượng lại làm cái việc hạ thấp nhân cách mình, hạ thấp và phỉ báng ngay cái tôi của bản thân mình, để ngang hàng với thú vật mà mình đang mong muốn vượt qua.
có phải như vậy là nghiệt ngã và không công bằng với những người giàu chân chính và có lòng nhân hậu không? Có phần đúng thôi, nhưng nên nhớ rằng, các hội nhân đạo luôn rộng lòng đón nhận mọi sự đóng góp của xã hội, và những người giàu có đó chỉ cho đi những gì là nhỏ nhặt, vụn vặt và thừ thải mà thôi.
phụ vụ phải thực sự xuất phát từ trái tim ta, từ lòng thương người cao thượng của mỗi người.
nếu ta lấy một phé đo rằng, chỉ cần chúng ta bớt đi nhậu nhẹt, bớt mua sắm những thứ không cần thiết đi, bớt ăn chơi xa đọa đi, bớt tham nhũng đi, ta sẽ ngạc nhiên mà nhận ra rằng số tiền đó, số tài sản đó không chỉ chiếm tới 50% số tài sản thế giới, mà trật tự xã hội, cuộc sống con người thực sự nhân ái và tươi dẹp hơn.
hỡi loài người! Chúng ta sống để làm gì? chúng ta đang làm gì? chúng ta sẽ chết, và chúng ta sẽ về đâu? liệu chúng ta làm đúng không? chúng ta có xứng đáng với bản thân mình, với những ưu ái mà mình có được chăng? và chúng ta sẽ làm gì để cuộc sống này ý nghĩa và nhân ái hơn?
Câu trả lời thuộc về chúng ta.
nếu có ai đó hỏi rằng trên thế giới này, có bao nhiêu người nghèo thì ta chẳng phải bất ngờ hay khó khăn mà nói rằng có đến hơn 1/2 trong tổng dân số đó là nghèo và rất nghèo. Còn số người giàu ư, chỉ khoảng ít thôi. lại hỏi một câu nữa rằng, tỷ lệ tiêu thụ và số tài sản mà người giàu chiếm khoảng bao nhiêu. Ta có thể nói được rằng khoảng 80% trong số đó, trong khi chỉ khoảng một vài phần trăm là của người nghèo.
bất công!
quá bất công!
nhưng tại sao lại thế nhỉ?
đi sâu phân tích cội nguồn của vấn đề này ta nhận ra rằng chúng ta sống ích kỷ, sống hẹp hòi và sống vô nghĩa.
vì sao ư?
vì ta được dạy dỗ, được sống trong một tư tưởng sự tiến hóa đào thải những gì kém cỏi hơn và chọn lựa những gì tốt đẹp, thích nghi nhất.
Hóa ra, ta chỉ như là những con vật, những loài cầm thú tầm thường và ghớm ghiếc vậy thôi sao?
thật đau lòng và thất vọng, nếu chỉ sống và hưởng thụ, để rồi chết đi trong nháy mắt, thối rữa và vo ích trên đời.
vô ích, vô nghĩa
Nhưng thử hỏi trên đời này, từ những người coh là ngu si, đến những vĩ nhân, bác học đều mong muốn và nhận ra rằng, cuộc sống con người là văn minh và thực sự cao quí nhất, đáng trân trọng nhất. Ta có danh từ "con người" không đơn thuần chỉ để gọi cho có, mà là để cho ta phân biệt rõ ràng giữa ta và thú vật, giữa lương tâm, lý trí với quán tính và tập tính.
thế đấy. Khi mà con người suy nghĩ mình cao thượng, hướng tới cao thượng lại làm cái việc hạ thấp nhân cách mình, hạ thấp và phỉ báng ngay cái tôi của bản thân mình, để ngang hàng với thú vật mà mình đang mong muốn vượt qua.
có phải như vậy là nghiệt ngã và không công bằng với những người giàu chân chính và có lòng nhân hậu không? Có phần đúng thôi, nhưng nên nhớ rằng, các hội nhân đạo luôn rộng lòng đón nhận mọi sự đóng góp của xã hội, và những người giàu có đó chỉ cho đi những gì là nhỏ nhặt, vụn vặt và thừ thải mà thôi.
phụ vụ phải thực sự xuất phát từ trái tim ta, từ lòng thương người cao thượng của mỗi người.
nếu ta lấy một phé đo rằng, chỉ cần chúng ta bớt đi nhậu nhẹt, bớt mua sắm những thứ không cần thiết đi, bớt ăn chơi xa đọa đi, bớt tham nhũng đi, ta sẽ ngạc nhiên mà nhận ra rằng số tiền đó, số tài sản đó không chỉ chiếm tới 50% số tài sản thế giới, mà trật tự xã hội, cuộc sống con người thực sự nhân ái và tươi dẹp hơn.
hỡi loài người! Chúng ta sống để làm gì? chúng ta đang làm gì? chúng ta sẽ chết, và chúng ta sẽ về đâu? liệu chúng ta làm đúng không? chúng ta có xứng đáng với bản thân mình, với những ưu ái mà mình có được chăng? và chúng ta sẽ làm gì để cuộc sống này ý nghĩa và nhân ái hơn?
Câu trả lời thuộc về chúng ta.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
