Trong đời sống này, câu nói thật có sức năng phi thường.
cũng chỉ một câu nói mà khiến cho cơ nghiệp lưu dấu muôn đời ( như Nguyễn Phi Khanh dặn dò Nguyễn Trãi lúc chia lia), hoặc cũng có nhiều câu nói đã giết chết mạng người ( Gia Cát Lượng chửi chết tướng Hạ Hầu Đôn của Tào Tháo).
và câu chuyện tôi đọc ngày hôm nay lại càng thấm thía hơn.
Báo chí, về bản chất, nó là tiếng nói cuộc sống con người, là những tinh hoa của ngôn ngữ đọng lại. Ấy thế mà nó cũng là lưỡi dao giết người không thương tiếc. Ngẫm đến báo chí, lại thấy đau lòng cho những con người bán rẻ đi những học thức, biết bao những tinh hoa ngôn ngữ, bao lời hay ý đẹp để giết người, để mạt lị, để đọa đầy, chỉ để lấy được những đồng tiền rẻ rúng, những danh vọng vô nghĩa và hơn hết hậu quả của nó là là cái tội với bản thân, cái tội đối với nghề nghiệp, ngành nghề cao thượng. Không phải chính chúng ta trực tiếp giết người bằng những dòng nham hiểm và dối trá, mà chính chúng ta gián tiếp, chủ mưu để giết người qua việc đả thương nhân cách, tâm hồn và chà đạp lên những nghị lực, lên những hy vọng đang thoi thóp của kiếp người nhỏ bé. Đớn đau thay, sự thật trớ trêu đó, người làm báo, người nghệ sĩ vẫn biết, vẫn làm, vẫn nhởn nhơ sống và sống mạnh khỏe trên nỗi đau nghìn thu của con người tội nghiệp, trên bao thế hệ, bao tâm hồn bị hệ lụy bởi câu nói, lời văn của mình.
Hành nghề chân chính ai cũng được trân trọng, đáng khen, biểu dương, có thể bây giờ thiên hạ chưa biết. Có thể thế hệ này chưa biết, nhưng những gì tinh hoa, những gì tốt đẹp, đã hòa lẫn với đất trời, với vạn vật, và được tạo hóa, được sử sách lưu danh và trân trọng. Thiếu những người làm báo có đức và có tài, dám mạnh mẽ, dám thẳng thắn và làm việc đúng lương tâm. bán rẻ nhân cách và bản thân chỉ vì những đồng tiền ít ỏi và nhơ uế. tội nghiệp thật, đáng thương hại thật.
Không biết những nhà báo có thường xuyên nghĩ lại, mình đang làm gì? mình đã làm gì? hậu quả của việc mình làm là gì? liệu nó có gây hại gì cho anh em mình không? nó có lợi ích gì cho con người? nó có ảnh hưởng gì cho dân tộc?
biết để làm, biết để học hỏi và sửa đổi, để cho tâm hồn an lành , thanh thản và luôn đạt kết quả tốt trong công việc, đó là mong muốn của tôi với những nàh báo, những người phát ngôn cho những tổ chức hướng về nhân dân, về giá trị cao cả của con người.
Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
xin mời đọc nhận nhận xét