Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

ngày xưa ơi

ngoài trời, bỗng xuất hiện một con "côn cốn" nhỏ bay vào khu vực tôi làm việc. Gọi là con côn cốn vì khi bắt được nó, cái miêng của nó cứ nghiếm ngáu nhai một cách miệt mài như để cảnh bảo hãy thả nó ra không thì nó sẽ cắn cho chảy máu. Chứ còn thực ra tôi chỉ biết nó thuộc họ nhà cào cào. mà thôi cũng chẳng cẩn phải nói sâu xa chi cho dài dòng. Chỉ biết rằng, khi bắt được nó, bao ý về tuổi thơi chúng tôi lại tràn về với một nỗi nhớ và đượm buồn mơn man. Cái ngày còn nhỏ theo bố mẹ và các anh chị ra đồng cắt lúa. Thấy côn cốn bay xào xạc, con cánh đỏ, con cánh xanh, con cánh ngắn, con cánh dài. .. bay từ thử ruộng này ra thửa ruộng kia. chúng tôi nao nức, cúng toôi hớn hở đuổi bắt để bắt càng nhiều thì càng được ăn nhiều. Nó mà bắt được, chúng tôi lấy cọng hoa cỏ đuôi chồn, xuyên qua cái giáp cổ của nó, rồi xâu thành chuỗi, có khi bắt được cả chục xâu ấy chứ. Mang về nhà, chia cho các em, các cháu mỗi đứa vài con để ăn hoặc chơi. Vui lắm, ược cho vài con, mặt đứa nào đứa ấy vui lên trông thấy, hớn hở hẳn lên, rộn ràng hẳn lên. Đứa thì cho côn cốn chọi nhau bằng cách cho chúng sử dụng các chiếu răng sắc bén của mình cắn nhau đến gẫy răng, đến rách cả bung và đầu.
còn tôi, bắt được thì chỉ có mà ăn thôi. Loại côn cốn được vặt sạch cánh, ngắt chân , râu, càng, rồi rang với nước mắm, vì thời đó gia đình tôi nghèo lắm, làng tôi ngèo lắm, nhà ai cũng nghèo thì có tiền đâu mà mua mỡ về ăn cơ chứ, mà có tiền cũng khó mua nữa đó. Rồi nếu trong nhà có lạc thì bóc ra, lấy rang với lạc ăn rất ngon và bùi. kể ra cũng hay thật! Côn cốn phá lúa kinh khủng, nó cắn lua, ăn lúa non, nên càng nhiều côn cốn, mùa màng càng thất bát, ấy thế mà chúng tôi thi đua bắt càng nhieeuf côn cốn thì chúng tôi đỡ đói, lại giúp cho bố mẹ và quê hương bớt khổ ơở hơn ơởi bọn côn cốn quấy phá.
nghĩ về quãng thời gian khổ sở một thời đã qua, thấy sao bao kỷ niệm bình dị ấy nó ấm áp, nó thân thương đến thế. Quê hương vẫn là nơi đẹp đẽ nhất trên đời mà ta được sinh ra và khôn lớn. Nơi đó , ta có bố mẹ, có gia đình ta, có anh em, người thân, bạn bè ta và một thời tuổi thơ tươi đẹp và thật nên thơ nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

xin mời đọc nhận nhận xét