Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009

Remember

Nhận được lời mời của bạn về ngày tổ chức làm lễ tốt nghiệp , tôi vừa mừng vừa phảng phất một nỗi buồn sâu xa đã qua.
Nhớ về thời sinh viên, háo hức chờ ngày ra trường để không còn phải xòe tay xin tiền từ bố mẹ nữa. Rồi một ngày nọ, tôi cũng như bao bạn bè cùng trang lứa hớn hở tập trung ở Văn phòng Khoa Công nghệ Sinh học để nhận áo và mũ tốt nghiệp do cô giáo vụ khoa phát, cùng với bộ đồ ấy là một tấm thiệp mời phụ huynh tham dự. Tôi tò mò mở ra, đọc và ngẫm nghĩ. Tôi buồn bởi gia đình mình nghèo quá, gia đình mình sẽ chẳng có ai tham gia, sẽ chẳng có một ánh mắt trìu mến và bó hoa nhỏ nào dành tặng cho tôi trong ngày tôi ra trường. Ngồi nghe bạn bè dự định bố mẹ, bạn bè, ông bà nội ngoại... tham gia, tôi lại cảm thấy chạnh lòng. Nhưng, vâng, tôi cảm nhận được sự mạnh mẽ và kiên cường hơn trong thẳm sâu nơi tâm hồn, tôi hiểu rằng ai cũng mong muốn và ước ao được có mặt bên cạnh con trai mình trong thời khắc sâu sắc và khó quên của cuộc đời: ngày tốt nghiệp Đại học, con mặc áo Trạng nguyên với khuôn mặt rạng ngời niềm vui sướng và tự hào. Nhưng không thể thực hiện được , chỉ có tình yêu và niềm tin tưởng, nó sẽ cung cấp và vỗ về con trong cuộc sống, trong mọi thử thách và vấn đề trong cuộc đời. Vâng, con cảm ơn bố mẹ rất nhiều, đến giờ đây, con lại thấm thía hơn nỗi buồn của đứa con nhà nghèo, nhưng nó đáng yêu và thiêng liêng vô cùng.
Còn biết bao nhiêu những người có hoàn cảnh như mình, bao nhiêu hoàn cảnh sẽ chẳng bằng mình nữa đây. Nhưng trên hết mọi sự, tinh thần kiên cường và niềm tin tưởng cùng nhịp đập con tim cảm ơn công đức sinh thành, tình yêu thương dưỡng dục nơi gia đình, bố mẹ, sẽ giúp cho chúng ta vững bước và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống.
bởi không bao giờ ta thấy mình đơn độc và cô đơn. Ở một nơi nào đó, phương trời xa xăm ấy, ta vẫn cảm nhận ra trái tim mình được ấp ủ và đầy ắp yêu thương của bố mẹ.

Trời mưa!

chuẩn bị ra về, trời mưa to quá. lại sực nhớ ra ta còn có chốn riêng tư để thả những dòng tâm tình vào.
Không hiểu sao mỗi khi trời mưa, lòng ta lại có một cảm giác buồn miên man. Cái cảm giác dường như mình thiếu hụt một cái gì đó, mình cô đơn một cái gì đó mà tận thẳm sâu của đáy lòng, chỉ ta cảm nhận được mà không thể lý giải nổi. Một ngày làm việc trôi qua, ta lại trải qua những giây phút mà bản thân đẫ phải tập trung tâm trí vào nó. Giờ đây, tiếng lao xao của những giọt mưa đang đua nhau rơi xuống mái nhà tôn, nghe mà thấy lạnh cả tâm hồn.
Nhớ về cái thời mà lâu cũng chưa lâu, mau cũng không phải mau, đúng hơn dường như mới chỉ thoảng qua cuộc đời ta trong lứa tuổi học trò nơi quê nhà. Đi chở hàng cho mẹ và đành tắm mưa vì không có cáo mưa, nhưng lòng vẫn rộn lên một cảm giác ấm áp vui vui, bởi ta vừa thỏa thích thả hồn dưới những giọt mưa đang xối xả vào mặt ran rát, để thấy hay hay trong ý thích trẻ thơ, vừa cảm thấy ấm áp vì mình đã giúp gia đình, mẹ một việc. Trong những nỗi vất vả nhọc nhằn của công việc kiếm kế sinh nhai của bố mẹ, ta góp phần nhỏ vào sự ấm cúng và no đủ của gia đình mình.
ôi nhớ bố mẹ quá, nhớ đến điên người, giờ một mình nơi đất khách quê người, nghe sao mà thấy quý báu những tháng ngày sung sướng và thoải mái cùng người thân, chỉ để được ăn bát cơm với rau muống luộc, ta cũng thấy ý nghĩa vô cùng.