Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009

Trời mưa!

chuẩn bị ra về, trời mưa to quá. lại sực nhớ ra ta còn có chốn riêng tư để thả những dòng tâm tình vào.
Không hiểu sao mỗi khi trời mưa, lòng ta lại có một cảm giác buồn miên man. Cái cảm giác dường như mình thiếu hụt một cái gì đó, mình cô đơn một cái gì đó mà tận thẳm sâu của đáy lòng, chỉ ta cảm nhận được mà không thể lý giải nổi. Một ngày làm việc trôi qua, ta lại trải qua những giây phút mà bản thân đẫ phải tập trung tâm trí vào nó. Giờ đây, tiếng lao xao của những giọt mưa đang đua nhau rơi xuống mái nhà tôn, nghe mà thấy lạnh cả tâm hồn.
Nhớ về cái thời mà lâu cũng chưa lâu, mau cũng không phải mau, đúng hơn dường như mới chỉ thoảng qua cuộc đời ta trong lứa tuổi học trò nơi quê nhà. Đi chở hàng cho mẹ và đành tắm mưa vì không có cáo mưa, nhưng lòng vẫn rộn lên một cảm giác ấm áp vui vui, bởi ta vừa thỏa thích thả hồn dưới những giọt mưa đang xối xả vào mặt ran rát, để thấy hay hay trong ý thích trẻ thơ, vừa cảm thấy ấm áp vì mình đã giúp gia đình, mẹ một việc. Trong những nỗi vất vả nhọc nhằn của công việc kiếm kế sinh nhai của bố mẹ, ta góp phần nhỏ vào sự ấm cúng và no đủ của gia đình mình.
ôi nhớ bố mẹ quá, nhớ đến điên người, giờ một mình nơi đất khách quê người, nghe sao mà thấy quý báu những tháng ngày sung sướng và thoải mái cùng người thân, chỉ để được ăn bát cơm với rau muống luộc, ta cũng thấy ý nghĩa vô cùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

xin mời đọc nhận nhận xét